Giấc mộng tồn tại ở một vùng biên, giữa điều được nhìn thấy và điều được cảm nhận, giữa hiện tại và những gì đã được lưu giữ trong ký ức. Trong nghệ thuật, mộng không nhất thiết là sự rời bỏ thực tại để bước vào một thế giới hư cấu. Nó có thể được hiểu như một phương thức mà qua đó thực tại được tiếp nhận, chuyển hóa và trở lại dưới một hình thức khác.
Từ điểm nhìn ấy, “Dư Mộng” là cuộc gặp gỡ giữa ba nghệ sĩ – Lê Mai, Lâm Tú Trân, và Lâm Gia Huấn. Dẫu xuất phát từ những miền quan sát riêng, các nghệ sĩ cùng gặp nhau trong mối quan tâm đến cách thế giới được nhìn, được lưu giữ và chuyển hóa qua đời sống tinh thần. Thiên nhiên, ký ức, hình hài con người và những chuyển biến nội tâm trong các tác phẩm cùng đan cài trong một cảm thức giàu tính Á Đông, nơi cái hữu hình luôn mang theo những dư âm vượt khỏi chính nó.
Ở Lê Mai, thiên nhiên được tiếp cận qua thực hành trực họa – một quá trình quan sát trực tiếp, nơi cảnh vật được ghi nhận trong sự biến đổi của ánh sáng, thời gian và cái nhìn. Với Lâm Tú Trân, hình ảnh trở thành phương thức tự sự, nơi những trải nghiệm, ký ức và chuyển động nội tâm được chuyển hóa thành một ngôn ngữ giàu tính gợi mở. Còn với Lâm Gia Huấn, hình tượng người phụ nữ trở thành nơi giao thoa giữa vẻ đẹp, ký ức cá nhân và những dư âm văn hóa gắn với miền sông nước Mekong.
Ba thực hành, từ đó, tạo nên những phương thức khác nhau để tiếp cận thế giới: quan sát, tự sự, tích lũy và hồi tưởng. Giữa những thực hành ấy, “mộng” là cách hiện thực tiếp tục tồn tại sau khi đã đi qua ánh nhìn, ký ức và đời sống tinh thần của con người.
Và có lẽ, cũng như một giấc mộng, nghệ thuật không nhất thiết cần được giải thích đến tận cùng. Nó chỉ cần mở ra một khoảnh khắc nhận ra, rằng điều ta đang nhìn thấy có thể đã từng tồn tại ở đâu đó trong ký ức, trong tưởng tượng, hoặc trong một phần sâu kín của chính mình. Một nơi không hoàn toàn xa lạ.
A dream exists in a liminal space – between what is seen and what is felt, between the present and what has been preserved in memory. In art, the dream does not necessarily signify an escape from reality into a fictional world. Rather, it may be understood as a mode through which reality is perceived, transformed, and returned to us in another form.
From this perspective, the exhibition brings together three artists, Lê Mai, Lâm Tú Trân, and Lâm Gia Huấn. Though each begins from a distinct field of observation, they converge in their shared interest in the ways the world is seen, retained, and transformed through inner life. Nature, memory, the human figure, and the shifting states of the inner world intertwine across their practices, evoking a distinctly East Asian sensibility in which the visible always carries resonances that extend beyond itself.
For Lê Mai, nature is approached through the practice of direct observation and plein-air study, a process in which the landscape is registered through the changing conditions of light, time, and perception. For Lâm Tú Trân, the image becomes a form of narrative, through which experiences, memories, and inner movements are transformed into a language of suggestion and openness. In the work of Lâm Gia Huấn, the female figure becomes a site where beauty, personal memory, and cultural echoes rooted in the Mekong region converge.
Together, these three practices offer distinct ways of approaching the world: through observation, narrative, accumulation, and recollection. Between them, the “dream” becomes a way for reality to continue existing after passing through the gaze, memory, and inner life of the human subject.
And perhaps, like a dream, art does not necessarily need to be explained to its very end. It need only open a moment of recognition – the realization that what we are looking at may have existed somewhere before: in memory, in imagination, or in some deeper and more hidden part of ourselves.
A place that is not entirely unfamiliar.